Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013
NÓI VỚI NGƯỜI XƯA
Chẳng biết bây giờ người ấy sống ra sao
Không dưng mình lại lo cho một bóng hình xa lạ
Đã tự nhủ mình thôi đừng sóng cả
Vậy mà sao còn nuối tiếc một chân trời
Không biết bây giờ nơi ấy nắng hay mưa rơi?
Trời hào phóng tặng anh thêm tuổi
Hình như ngày xưa đang lùi xa vời vợi
Ký ức cô đơn tôi cổ tích gánh gồng
BIết bây giờ người còn nhớ hay không?
Có phải mưa đã làm mình chạnh lòng đến thế
Sinh nhật anh ngọn nến nào nhỏ lệ
Tôi đang tan vào kỷ niệm vỡ lao xao
Không biết bây giờ người ấy ở đâu?
Đã có gì chưa hay vẫn như tôi còn chờ đợi.
Hạnh phúc cho anh xin trời đừng trách tội
Còn nỗi buồn nào thì hãy hóa mưa ngâu....
-- Sưu tầm
Ban Mai
Vẫn có ngày trời ẩm ướt vì mưa
Vẫn có chiều sau mỗi buổi trưa
Vẫn có nỗi đau giấu sau hạnh phúc
Em thấy đấy, dù có là nhật thực
Mặt trăng vẫn tròn, trái đất vẫn xoay
Khúc nhạc tình dù dở dù hay
Đồng hồ vẫn quay một ngày hai bốn tiếng
Em thấy đấy, thế gian lưỡi miệng
Sống thế nào cũng đàm tiếu vào ra
Gian dối, thật thà cũng là lời nói người ta
Hà cớ chi phải gánh thêm phiền toái?
Em thấy đấy, cuộc đời vô tội
Chỉ có con người tô vẽ màu đen
Sống cho vừa đâu dễ gì em
Nên gắng vui kẻo gió sương phai tóc
Em thấy đấy, mặt trời vẫn mọc
Sau đêm dài là ngày mới lại sang.
(st)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

